Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em - 4.9 out of 5 based on 234 votes
Đánh Giá:  / 234
TệTốt 


Minh Hiểu Khê

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Giới thiệu

Tiểu Mễ bởi vì người bạn trai đã chết hiến tặng tim cho một người con trai khác mà chuyển đến học ở một trường đại học mới.

Tiểu Mễ dùng mọi cách để tiếp cận người con trai đó,thay anh làm bài tập,chạy 10000m....Cuối cùng,người con trai cũng tiếp nhận Tiểu Mễ.Câu chuyện bắt đầu.....

Nhiều tình tiết ly kỳ,cảm động xảy ra.....

Mở đầu

"Tại sao anh lại thích em?"

Cô luôn thích hỏi anh câu hỏi đó, từ mùa xuân đến mùa hè, từ mùa thu đến mùa đông.Nhưng bất kể mùa nào, nụ cười của anh đều dịu dàng như ánh nắng chiéu qua vòm cây

"Bởi vì từ nhỏ anh đã thích em rồi"

"Thế thì....có phải bởi vì anh chưa gặp được một người con gái khác.Nếu như anh tiếp xúc với nhiều con gái hơn, có thể anh sẽ nhận ra người mà anh thích không phải là em" .Cô lo lắng

Anh cười:"Được, có cơ hội anh sẽ thử xem sao."

Cô vội vã cầm cổ anh, đe dọa:"Anh dám! Nếu như anh dám yêu người khác, em sẽ cắn chết anh! "

Anh cười ôm cô vào lòng, hôn vào sau gáy của cô và nói:"Anh thích em cắn anh.Ngay bây giờ em cắn anh được không?"

"Cắn vào đâu?"

Anh tựa vào ghế sofa, chìa môi ra:"Cắn vào miệng nhé".

Cô chớp mắt nhào đến, cắn mạnh vào môi anh!

"Đau quá! ".Anh nói nhỏ

"Này! Ai bảo anh dẻo miệng! ".Cô hí hửng nhìn vào dấu răng trên môi anh:"Coi như cho anh một sự trừng phạt".

Anh vuốt tóc cô:"Không thích anh thế này à?Anh sợ em ghét ngu ngơ."

Cô nhìn anh, cười lớn:"Hình như anh rất thích, rất thích em đúng không?"

"Đúng vậy"

"Rốt cuộc là tại sao?", cô lo lắng nói.Bởi vì cô cảm thấy cô có rất nhiều khuyết điểm, còn anh quá xuất sắc, hai người thực ra không phải là một đôi hợp nhau

Anh cười:"Có lúc anh cũng cảm thấy kỳ lạ.Em vừa tùy hứng vừa cố chấp vừa qua loa, rất nhiều lúc còn hung dữ với anh.Nhưng, anh vẫn thích em.Ở bên cạnh em, bất kể tức giận hay vui vẻ, đều là hạnh phúc."

"Thật không?"Cô cười trộm

Anh ôm cô vào lòng, để cô nghe tiếng đập trái tim anh.Nhịp tim có tiết tấu và mạnh mẽ, trái tim không biết nói dối, trái tim biết tình cảm của anh dành cho cô.

Nghe tiếng đập trái tim anh, cô dần dần như sắp buồn ngủ.

Trước khi ngủ, cô hỏi anh:"Anh sẽ thích em trong bao lâu"

"Mãi mãi"

".....Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa, kể cả khi em đã quên anh, kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa, anh sẽ vẫn yêu em."

"Nói lung tung! Không còn trên thế gian này nữa, còn yêu em thế nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiến sứ, để người đó thay anh yêu em." Anh ôm cô, làm cho tư thế ngủ của cô càng thêm thoải mái.

Cô ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh:"Em cũng sẽ mãi mãi yêu anh...."

Gió thổi lay động cánh cửa.

Anh vừa vỗ vào người cô, vừa cầm quyển vở lên giúp cô đánh dấu những nội dung trọng điểm của bài tập.

Cô nhẹ nhàng ngủ thiếp đi.

"Anh sẽ thích em trong bao lâu đây?"

"Mãi mãi"

".....Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa, kể cả khi em đã quên anh đi, kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa, anh sẽ vẫn luôn yêu em."

"Nói lung tung! Không còn trên thế gian này nữa, thế thì còn yêu em thế nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người đó thay anh yêu em."

 

Chương 1

Sáng sớm.


Sân trường dày đặc sương mù, đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ, chim chóc vỗ cánh bay qua.Trời mưa nhỏ, nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt, không khí tươi mới giống hệt như khung cảnh trong mơ.

Nhưng Tiểu Mễ làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó.

Sáng sớm vừa xuống tàu, vẫn chưa có xe buýt sớm! Làm cho cô phải gọi taxi đến cổng trường, tốn mất mười lăm tệ, hết sức đau lòng.Cho nên đoạn đường từ cổng trường về ký túc cô quyết định đi bộ về!

Trong trường cây cối mọc um tùm, lá cây trong làn mưa nhẹ nhàng lay động.

Tiểu Mễ kéo cái vali nặng nề, vất vả đi trên đường, trên trán đầy mồ hôi, cái váy trắng đã sớm bị nước mưa và bùn đất làm bẩn.Cô dừng lại, nhìn bốn phía thở dài.

Trời ơi, cái trường này thật lớn quá sức tưởng tượng!

Cô từ cổng trường đi đến chỗ này đã mất ba mươi phút rồi, nhưng trong bản đồ trường cho thấy, cô còn phải đi thêm một phần ba đoạn đường nữa thì mới tới được ký túc xá của mình! Sớm biết như vậy thì thà đi xe buýt cho rồi, vì tiếc một tệ đội chân của cô mệt mỏi như sắp gãy!

Tiểu Mễ đưa tay lên trán lau mồ hôi, mệt mỏi nhìn bốn phía

Đột nhiên, mắt cô sáng bừng lên---

Dưới bóng cây.

Một người con trai đang nằm ngủ trên ghế đá.

Mái tóc màu hạt dẻ, bờ vai rộng, đôi chân dài mạnh mẽ, vừa nhìn là biết là một người có sức mạnh.

Tiểu Mễ khống chế lòng tự tôn, kéo vali đến trước mặt chàng trai, chào hỏi:"Bạn gì đó ơi."

Chàng trai không động đậy, tiếp tục ngủ thiếp đi.

Cô lay lay vai anh ta, nói to hơn:"Bạn ơi, bạn có thể giúp mình một chút không?Giúp mình kéo cái vali này về lầu năm Phong Viên.

Mưa, nhẹ nhàng bay trong gió.

Chàng trai vẫn tiếp tục ngủ, như chẳng hề quan tâm đến lời nói của cô, sống lưng dài hiện ra hơi thở lạnh lùng.

"Này! Tôi đang nói với bạn đó, bạn không nghe thấy à?"

Tiểu Mễ bắt đầu tức giận.

Kể cả không muốn giúp đỡ, cũng phải nói với người ta một câu chứ.Thế này là thế nào, thật là quá đáng.

"Này! Này! "

Cô dùng lực đẩy vào người anh ta, tức giận đá vào người anh ta.Tại sao lại lạnh lùng với cô như vậy?Giọng nói của cô khó nghe quá chăng?Thật là một đòn đánh mạnh vào lòng tự trọng của cô.

Chàng trai hình như ngủ quá say.

Trong lùm cây yên lặng, hình như chỉ có tiếng ve kêu nhè nhẹ.

Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, cô nghĩ một lát, cô cảm thấy bàn tay mình lạnh hơn.Hơi lạnh này hình như từ chàng trai truyền qua bàn tay cô....

Anh ta lạnh ngắt như-----

Tử thi!

Tiểu Mễ giật mình.

Cô run người, trong giây lát cảm giác ớn lạnh truyền từ ngón tay xuống chân! Không biết trong bao lâu, cô cắn môi, lấy tay đẩy mạnh vào người chàng trai.

"Binh---"

Anh ta lật mạnh người trên ghế đá.

Mái tóc ngắn màu hạt dẻ, tràn đầy mùi vị của ánh nắng, cái mũi dài thẳng tắp, trên cánh mũi đeo một cái khuyên kim cương nhỏ.Một anh chàng thật đẹp trai! Nhưng sắc mặt anh ta xanh xao không có sức sống, làn môi thâm lại.

Cô đưa tay xem hơi thở từ mũi anh ta

Hừ...hừ

Vẫn còn thở.

Tiểu Mễ vội vàng kêu lên:"Có người không! Có người không! Cứu----với----! "

Nhưng xung quanh không thấy ai cả

Tiểu Mễ lo lắng

Thật kỳ lạ! Cái trường to như vậy, người đâu?Mọi người đều đi đâu hết rồi?Tại sao lại chỉ có tiếng chim và tiếng ve kêu?Nhìn vào chàng trai, cô lo lắng không chờ thêm được nữa.Cô cõng anh lên lưng.

Nặng quá!

Tiểu Mễ lấy hơi, mặt đỏ gay, cô đã đem tất cả sức mạnh mười chín năm của mình để cõng chàng trai rồi.

Đôi chân dài của chàng trai không còn sức sống lê trên nền đất.

Hơi thở dường như càng ngày càng nhẹ đi.

"Này! Này! Bạn đừng chết! "Tiểu Mễ căng thẳng quay đầu lại, hét lên:"Tôi đang cứu bạn đây! "

Làn môi của chàng trai càng lúc càng thâm lại.

"Này! Đừng có như vậy chứ! '

Cô dùng hết sức mình, cắn răng để cõng chàng trai, tưng bước, từng bước....Cuối cùng, cũng đến được đường lớn.Cũng may là trước cổng trường, taxi rất nhiều, cô nhanh chóng gọi một chiếc.

"Bệnh viện! Bệnh viện gần nhất! "

Tiểu Mễ hét lên với người lái xe!

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.

Mưa nhè nhẹ bám đầy khung cửa xe...

Ngoài đường vừa mưa vừa sương mù, không nhìn rõ cảnh vật.

Trong xe, Tiểu Mễ đặt đầu của chàng trai lên đùi mình, bàn tay run run khẽ đưa lên mũi chàng trai.

Hơi thở yếu ớt.....

Làn môi anh ta thâm xịt, làn da xanh xao...

Có lẽ------

Có phải bệnh tim không?

Tiểu Mễ nghĩ.Cô đã từng xem qua rất nhiều sách về bệnh tim, trong đó nói rằng trạng thái phát bệnh tim chính là như vậy.Nếu như để vậy không được cấp cứu kịp thời, bệnh nhân sẽ nhanh chóng chết đi.

"Có phải anh ta bị bệnh tim không?"

Tiểu Mễ hoang mang hỏi người lái xe.

"Làm sao tôi biết được, nhưng hình như tình trạng rất nguy cấp."

Ngay lúc đó----

Hô hấp dừng lại!

Tiểu Mễ kinh hãi nhìn chàng trai!

Anh ta sẽ chết chăng?

Thôi, không nghĩ nhiều nữa! Cô kiên quyết, tay trái đặt lên tim chàng trai, tay phải dùng nắm đấm đánh mạnh vào bàn tay trái!

Bộp!

Bộp! !

Bộp! ! !

Cố gắng nhớ lại tất cả những cách đã đọc trong sách, cô đánh mạnh vào tim chàng trai.

"Cô định đánh chết anh ta đấy à?"

Lái xe ngạc nhiên hỏi.

"Không đánh thì cũng chết! ", Tiểu Mễ trán đầy mồ hôi, "ngựa chết đang được ngựa sống chữa bệnh đó"

Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp.....

"khục! "

Chàng trai tóc hạt dẻ đột nhiên ho một tiếng, toàn thân rung mạnh lên

"Anh tỉnh rồi à?! "

Tiểu Mễ vui mừng cúi đầu xuống, vừa lúc chàng trai mở mắt ra.

Một đôi mắt lạnh lùng.

Mang theo mùi vị của sự khinh đời.

Sương mù bên ngoài dường như tràn ngập đôi mắt của anh ta, xa lạ, mơ màng.

Tiểu Mễ bị đôi mắt đó làm cho ngơ ngác.

Trong tim dường như bị một cái gì đó đập vào!

"Cô là ai?Đây là đâu?"

Chàng trai tóc hạt dẻ giật mình muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, đầu óc quay cuồng, anh ta lại ngã vào lòng cô.

"Trên đường đến bệnh viện."Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy đầu anh ta đè mạnh vào đùi cô, một cảm giác nặng nề rất kỳ lạ.

Chàng trai tóc hạt dẻ tức giận, nguyền rủa:"Mẹ kiếp! Tại sao cô lại đưa tôi đến bệnh viện! Muốn chết à! "

"Người muốn chết là anh mới đúng chứ."Tiểu Mễ không dám nhìn, nhẹ nhàng nói, "người ta có lòng tốt mà không được đáp lại, còn bị mắng, làm người tốt thật quá khó"

"Đến bệnh viện rồi! "

Lái xe đạp phanh, vui mừng nói.

Bởi vì trên đường Tiểu Mễ đã gọi điện thoại cấp cứu, cho nên trước cửa bệnh viện Nhân Ái đã có bác sỹ, y tá và giường bệnh đợi sẵn, mọi thứ đã sẵn sàng.

Tiểu Mễ mở cửa xe, kêu to lên:"Bệnh nhân ở đây! "Sau đó, cô nhìn vào anh chàng tóc hạt dẻ nở một nụ cười rất dễ thương.

Anh chàng tóc hạt dẻ ngơ ngác.

Tiểu Mễ bất ngờ dùng tay đẩy mạnh, anh chàng tóc hạt dẻ không phòng bị, bị "đẩy" xuống khỏi xe taxi.Hihi, nhìn anh ta tức giận như vậy, chắc cơ thể không có vấn đề gì đây, cô đưa tay che miệng cười.

Anh chàng tóc hạt dẻ được bác sỹ và y tá nhanh chóng đưa lên giương cấp cứu, anh ta giãy dụa tức giận hét lên:"Thả tôi ra! Cái bọn ngu ngốc này! "

Giường cấp cứu nhanh chóng được đẩy vào trong bệnh viện

Tiếng hét và nguyền rủa của chàng thanh niên dần dần biến mất.....

Tiểu Mễ nhẹ cả người, dựa vào ghế xe, dụi mũi, cười.Thật tuyệt vời, thế là có một người được cô cứu sống rồi.Như vậy, có lẽ cô có thể trở thành một thiên sứ cũng nên.

"Cô gái, cô còn muốn đi đâu nữa không?"

Lái xe nhìn cô.

"À, được, tôi đưa cho anh tiền, tất cả bao nhiêu?"Cô đưa tay định cầm túi xách lên.Nhưng....túi xách đâu mất rồi?.....

A! Chết rồi!

Túi xách và hành lý của cô đều để ở trong sân trường!

° ° °

Tiểu Mễ quyết định-----

Cô thích ngôi trường này!

Khi cô vội vã chạy về đến nơi, hành lý và túi xách đều nằm nguyên chỗ cú

"Hành lý của bạn à?"

Một cô gái đậm người ngồi trên ghế đá, cô mặc váy màu hồng, trên áo có hình một bông hoa, rất dễ thương.Cô gái một tay cầm hộp sữa, một tay cầm quả táo, vừa ăn vừa nói với Tiểu Mễ:"Sao bạn đi lâu thế, mình chờ đã rất lâu rồi."

Tiểu Mễ nhìn cô gái, ánh mắt tràn đầy niềm vui.

"Bạn trông giúp mình hành lý à?"

"Ừ."Cô gái nhìn đồng hồ, "Sắp đến giờ vào lớp rồi.Bạn mà không đến kịp, chắc mình phải gửi chỗ hành lý này cho bảo vệ rồi."

"Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn....."Tiểu Mễ cảm động không biết nói gì khác, vali và túi xách là tất cả tài sản của cô, nếu mất đi chắc cô sẽ chết mất.À, nhưng...Tiểu Mễ nghĩ....cô ấy vừa nói gì nhỉ?...Vào lớp?....

Cô nhìn đồng hồ---

Đã bảy giờ bốn mươi phút rồi!

"A, sẽ muộn học mất! "Tiểu Mễ lo lắng, hành lý vẫn chưa đưa về ký túc xá, lớp học cũng không biết ở đâu! Làm thế nào! Làm thế nào đây!

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Ánh nắng sớm chiếu xuống, mưa đã tạnh từ lúc nào.

Dường như có một thiên sứ, bay đến bên Tiểu Mễ, cười với cô.

Khi cô đến lớp học, là bảy giờ năm mươi lăm phút.

Tiểu Mễ thở dốc đưa tay lên ngực, mỉm cười nhìn cô gái đằng trước, ánh mắt tràn đầy cảm ơn.

Tại sao lại có những sự việc tình cờ như vậy nhỉ?

Cô gái đó tên là Uy Quả Quả, là bạn học cùng lớp của cô, Uy Quả Quả thật sự là một người rất tốt, giúp cô kéo cái vali nặng nề, đi về phía lớp học.Hai người vừa chạy, Uy Quả Quả còn nhiệt tình nói chuyện với cô:

"Hai cân táo"

"Được."

"Loại Thủy Tinh Phú Sỹ nhé."

"À...được."

"Hai cân đào Mỹ Hầu."

"....được."

"Hai túi đậu phụ khô."

"....Được..."

"Hai hộp socola Đức Phù."

"...."

Tiểu Mễ gãi tóc, lo lắng:"Tội nghiệp cho cô, cô là người nghèo mà."

Uy Quả Quả lườm cô, dừng lại:"Thế nào, không muốn mua cho mình à?Mình đợi bạn nửa tiếng! Lại còn làm phu khuân vác cho bạn nữa! "

"Hihi, không phải đâu."Tiểu Mễ cười, "Mình chỉ thắc mắc, tại sao bạn luôn muốn hai phần?"

"Bởi vì mình béo mà."Uy Quả Quả hít hít mũi, "Người béo đương nhiên phải ăn hai phần rồi."

Tiểu Mễ ngạc nhiên trợn tròn mắt, nhìn cô gái:"Bạn béo ư?Bạn béo ở chỗ nào?Bạn không biết bạn nhìn dễ thương như thế nào không! Mình vừa nghĩ, thật may mắn, vừa đến đây đã được nhìn thấy mỹ nữ rồi."

Uy Quả Quả sững người ra:"Bạn...bạn đang cười mình đấy à?".Tất cả các sinh viên khác đều chê cô béo, cô gần như đã tuyệt vọng rồi, cô đã cố gắng để không quan tâm đến điều đó nữa.

"Nếu như mình có ý đó, thì phạt mình không biến được thành thiên sứ nhé."Tiểu Mễ vừa kéo vali, vừa quay sang cười với cô, "nói thật đấy, mình thật sự cảm thấy bạn vừa tốt bụng vừa dễ thương."

Uy Quả Quả cứ đi, một hồi lâu không nói gì.

"Này...."

"Cái gì?"

"Bạn là người đầu tiên nói mình dễ thương đó."Uy Quả Quả buồn buồn nói, bước chân đi rất vội vã, Tiểu Mễ phải cố gắng hết sức mới theo kịp được."Cho nên, mình quyết định---sau này bạn sẽ là bạn của mình! "

Ánh nắng sau cơn mưa chiếu sáng người Tiểu Mễ.

Thật là may mắn.

Tiểu Mễ nở một nụ cười sung sướng

Cho nên, đến lúc này, Tiểu Mễ vẫn đang say sưa trong niềm vui.Học viện Thánh Du sẽ là may mắn của cô chăng, vừa rồi đã xảy ra thật nhiều chuyện vui.

Cô ngây ngô mỉm cười một mình.

Các sinh viên trong lớp tò mò nhìn cô.

"Tên bạn là gì?"

"Này, có thật là bạn chuyển từ trường Thanh Viễn qua đây không?"

"Tại sao bạn muốn đến đây học?"

.........

Không phải sự tò mò của các bạn sinh viên quá lớn, thực sự thì Thanh Viễn quá nổi tiếng, những sinh viên thi đỗ vào trường đó đều là những người rất xuất sắc, tiền đồ hết sức sáng lạn.Thánh Du mặc dù cũng không đến nỗi nào, nhưng so sánh với Thanh Viễn thì thật đáng buồn cười.

Nghe thấy những câu hỏi đó, Tiểu Mễ ngẩng đầu lên, nụ cười dễ thương:

"Tên mình là Mễ Ái."

"Mễ Ái?"

Mấy sinh viên nữ cố gắng nhịn cười, Mễ Ái Mễ Ái, không phải chính là không có tình yêu ư?

"Haha, tên thật buồn cười đúng không?"Tiểu Mễ đưa tay lên tóc, nhìn xung quanh, "Mình cũng rất đau khổ vì cái tên này đây, cho nên mọi người cứ gọi mình là Tiểu Mễ nhé."

"Tiểu Mễ."Các sinh viên nữ cười, "thế thì chính là cơm ăn còn gì?"

"Ừ."Tiểu Mễ không để tâm, "mặc dù rất rẻ, nhưng cũng rất có dinh dưỡng mà."

Lúc đó, góc phòng học truyền đến một âm thanh lạnh lùng-----

"Hừ, kỳ lạ thật, Thanh Viễn tốt như vậy, tại sao lại chuyển đến đây học, Tiểu Mễ?"Một sinh viên nữ xinh đẹp lên tiếng, ánh mắt hướng về Tiểu Mễ, "Hay là làm sai chuyện gì, không được học ở Thanh Viễn nữa, không còn cách nào khác phải chuyển đến đây."

Trong phòng học dường như có một không khí lạnh lùng.

Các sinh viên quay sang nhìn Dương Khả Vi, vừa quay lại nhìn Tiểu Mễ.Vấn đề này mọi người đều rất tò mò.

Bên kia, Uy Quả Quả cầm túi khoai lang khô, quay sang nói nhỏ với nữ sinh bên cạnh:

"Giúp mình chút đi, Tiểu Mễ là bạn mới của mình."

Cô gái tóc ngắn mắt một mí, cô đang chuyên tâm học tiếng Anh.Nghe thấy tiếng Uy Quả Quả, cô ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả nói liên hồi:"Mình dọn vệ sinh ký túc tuần này! "

".....Được."

Cô gái mắt một mí tiếp nhận điều kiện trao đổi, cô đứng dậy, đứng trước mặt Tiểu Mễ, chìa tay ra----

"Chào bạn, mình là Thành Quyên, hoan nghênh bạn đến với lớp chúng mình."

Vừa nói, Thành Quyên đưa mắt nhìn quanh lớp, các sinh viên lập tức vỗ tay, nói to với Tiểu Mễ:"Hoan nghênh! Hoan nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh! "

Lớp học từ không khí tĩnh lặng biến thành náo nhiệt liệt như đang tiếp đón một ngôi sao điện ảnh.

Ồ, bạn sinh viên Thành Quyên này thật có dáng lãnh đạo.Tiểu Mễ vội vàng đứng dậy, nhìn Thành Quyên với ánh mắt cảm ơn, nắm chặt tay cô:

"Cảm ơn! "

Thành Quyên cười, sau đó lạnh lùng quay mặt về phía sinh viên tóc dài, nói:

"Dương Khả Vi", đây là thái độ dành cho bạn mới à?Bạn không thấy xấu hổ à?Người ta vừa đến đây, không giúp đỡ người ta thì thôi, lại còn nói lung tung nữa! "

Dương Khả Vi lạnh nhạt:

"Thế à?Thế bạn ấy vì sao lại chuyển đến đây?"

Truyện nhiều người đọc