Một Đêm Khủng Khiếp

Một Đêm Khủng Khiếp

Đánh Giá:  / 38
TệTốt 

Tác Giả: Kinh Bích Lịch

Đó là một đêm khủng khiếp tôi mãi mãi không bao giờ quên. Một đêm tối ảm đạm, sau giờ tan học, tôi bước đều ra bãi đậu xe nằm sau khuôn viên trường Đại học. Cũng là một đêm rất yên tịnh, nhẹ nhàng, nhưng làm cho tôi lo lắng, từ khi bước ra khỏi lớp.

Tiếng bước chân ai đó dộp lá sau lưng, đã theo tôi một quãng, làm tôi thêm bồn chồn. Phần là sợ ma, phần là con gái, tôi sợ mình không đủ sức chống cự. Có đôi lần tôi định ngoái đầu lại xem bước chân đó là ai, nhưng sợ quá lộ liễu, sợ kỳ, nên thôi. Nghĩ cũng chẳng có gì xảy ra, bao nhiêu năm học ở đây, nào có ai bị gì. Tôi yên tâm cho tay vào túi áo khoác, rồi bước nhanh về ngã ngoặt phía trước.

Khi tôi chuẩn bị tẻ ngang một lối xi măng hướng ra bãi đậu, nơi vắng đèn, thì một bàn tay nào đó vụt qua chụp lấy tay tôi. Tôi giựt thót người, phản ứng đầu tiên là cố vùng vẫy, nhưng khồng ngờ cánh tay ấy quá khỏe và tập kích bất ngờ, làm tôi bị thu phục trong tít tắt.

Chỉ biết tri hô cầu cứu, nhưng tôi cứ bị họng cứng như có ai bóp nghẽn.

Hắn đẩy sấp tôi xuống đất, biệng miệng tôi, rồi nói nhanh : "Đi đâu một mình?", giọng hắn trầm, khàn.
Trong một thoáng, tôi còn tưởng hắn là anh bạn nào quen biết. Vì chúng tôi thỉnh thoảng chơi trò ú tim giống như vậy.
Khi biết nguy hiểm thực sự đến, tôi bàng hoàng trả lời đại: "Đi với bạn. Chờ bạn tới sau".
Bằng giọng ngờ vực, hắn nói nhanh, giọng khào khào: "Bạn tới ? Hay là không bao giờ tới".

Lúc ấy, tôi cố gắng trườn đi, nhưng tay hắn giữ chặt áo khoác. Tôi chống cự bằng vài ba động tác múa may cũng không làm gì được. Thình lình, hắn buông tôi ra. Tôi mừng rỡ, vùng bỏ chạy về phía có ánh đèn. Nhưng chỉ một thoáng, hắn đã bắt kịp. Hắn đè tôi xuống. Thì ra, hắn chỉ muốn vờn với tôi. Chỉ hơn mươi mét chạy, hắn đã gạt tôi xuống đất rồi, dễ như trở bàn tay.

Tôi như mất thở, sợ sệt, cảm giác được môi hắn kề bên tai, ho khằn khặc nói: "Nếm mùi đàn ông chưa, con đĩ thúi".
Tôi choáng váng với lời nói thô tục của hắn, nhưng vì sợ quá, tôi im.

Hắn tiếp: "Thèm cưng lâu rồi. Lát nữa cho biết sướng". Tôi lắc đầu quầy quậy, giãy dụa, nhưng vô dụng.
"ĐỪNG!", tôi la lên, cắn vào hai ngón tay hắn : "Buông tôi ra!".

Hắn buông tay, nhưng vẫn đè gối trên lưng tôi, rồi nhanh như cắt tốc váy tôi lên và dùng tay xé toạc chiếc quần lót màu kem tôi mới mua ra làm hai.

Tôi thét lên "THẰNG CHÓ!". Hắn liền tán mạnh vào mặt tôi, dập tan tiếng la, đồng thời nhét nhanh vào miệng tôi một vật gì đó. Từ mùi và vị, tôi biết vật đó là chiếc quần lót hắn vừa xé của tôi!

Rồi tôi cào tay hắn tỏ sự chống cự, nhưng hắn bẻ quặt chúng ra sau lưng và trói chặt bằng loại dây gì đó, tôi thấy thật đau rát. Xong xuôi, hắn chèn gối xuống lưng tôi và xoay ngửa tôi ra, dằn vặt tôi như một món đồ chơi.

Cho tới đây, tôi còn chưa thấy rõ mặt hắn. Chỉ thấy hắn dùng dao cắt từng cái cút áo. Động tác nhanh như một thợ săn lành nghề đang làm thịt một con thú.

Do bị trói thúc ké, ngực tôi hơi ưỡn lên, một đường dao đi ngang, thế là áo tôi đứt tung ra, đổ xề cặp vú nần nẫn như khiêu khích hắn. Hắn chụp lấy cái bra và giựt mạnh. Tôi la ối lên.

Qua chiếc mặt nạ, tôi thấy đôi mắt hắn lườm xuống đầu núm. Lúc ấy, tôi chợt thấy rõ hình dạng của hắn hơn. Tóc đen dầy, cao, to. Hắn vận quần jeans, áo thun trắng, không giống kẻ lưu manh mà anh trí thức nào đó trong trường.
Còn đang mường tượng, thì hắn giựt tóc lấy tóc tôi, kéo ngược. Rồi chợt chồm tới, hắn ngoạm vào cổ tôi, làm tôi rùng mình, tưởng như sắp bị quỷ Dracula hút máu.

Hơi thở và nước miếng nóng hổi lướt qua gáy tôi. Những ngón tay đã len lỏi trên bầu ngực căng phồng, vò bóp, rồi tìm lấy núm, và se chúng lại.

Tôi chưa bao giờ bị đối xử tệ bạc như vậy. Nên bằng hết sức bình sinh, tôi cố gắng vùng ra. Nhưng thân hắn đã đóng chặt tôi xuống đất, như thể quyết không cho tôi thoát khỏi.

Đoạn mở zipper, hắn lui cui kéo quần hắn xuống. Tôi cảm giác đàng sau cái quần lót đó là một sự khủng khiếp sắp dày xéo trên mình tôi.

Thình lình, hắn kéo chiếc quần lót ra khỏi miệng tôi, rồi nhảy thót lên, chành chân ra hai bên thái dương tôi. Hắn ấn xuống. Tôi như chết ngạt vì sự to lớn của hắn. "Mày làm cái chó gì ?", tôi la toáng lên. "Buông ra".
"Biết làm gì ... còn hỏi. Coi chừng đó !", hắn đe dọa, ho lên khằn khặc và nắm lấy tóc tôi giựt lên, giựt xuống, bắt tôi dùng miệng vuốt ve dương vật.

Tôi định nghiến chặt hàm răng lại, biết đâu đau quá hắn thả tôi ra. Chưa kịp thực hiện điều đó, hắn bỗng dùng tay nhíu chặt lấy nhũ hoa tôi, hăm he: "Cắn tao một cái, tao giựt đứt!", hắn gằn giọng, ho lên sù sụ.

Sợ quá, tôi chỉ biết há miệng ra. Dương vật hắn từ trên xọt xuống. Tôi như nghẹn cả hơi, mắt trợn, tay đẩy, dùng hết sức chống cự.
"Bạt, bạt". Hắn tán cho tôi mấy cái như trời giáng, làm xây xẫm cả mặt mày.
Tức mình, tôi cắn mạnh vào cái đầu rùa. Hắn la ré lên, lui lại và quện cho tôi mấy cái , làm đổ hào quang.
Tôi còn đang chếnh choáng, hắn lại xọt dương vật vào miệng tôi, nói: "Cắn nữa là liệt giường nghen con".
Tôi biết hắn nói thực. Tôi không muốn chết. Chết như vầy thực lãnh nhách. Thôi thì mặc kệ cho hắn muốn làm gì thì làm, hy vọng hắn sớm thỏa mãn, rồi thả tôi đi. Nghĩ sao tôi làm vậy, và ráng làm hết sức mình cho hắn thích.
Nhưng chủ đích của hắn không đơn giãn như vậy. Hắn muốn "vờn" tôi thêm tí nữa, và cứ thế, hắn chà, rồi quẹt, trây dương vật ướt mèm khắp đầy mặt tôi.
Nhìn ánh mắt sợ sệt của tôi, hắn có vẻ đắc ý lắm. Mặc cho tôi cứ lắc đầu lia lịa, hắn vẫn vòng tay giữa chân tôi, lèn một ngón tay vào bẹn tôi, hết moi, rồi móc.
"Xin đừng!", tôi khóc lên. "Làm ơn đừng ... đụng!". Và tôi lách mông tránh né mấy ngón tay con rắn của hắn.
"Không thích à, ánh mắt mày dâm lắm, đĩ ngựa!", hắn có vẻ nổi giận, ho canh cách vào mặt tôi.
"Tôi không phải đĩ ngựa", tôi chống chế, bằng chút sỉ diện còn lại của mình.
"Vậy tại sao ướt nhẹp ?", hắn đắc ý hỏi, "Không phải đĩ sao cương vú ?".
Mặt tôi hừng lên vì xấu hổ, nói lãng đi: "Ông coi chừng gieo gió gặt bão. Vô tù !"
"Vậy thì coi ai đang gặt bão", hắn nói, giọng đểu giả. "Mày đang gặt bão đó! Còn lâu tao mới vô tù. Có ai biết ..."
"Nếu như ông tiếp tục ... tôi ... tôi", tôi la lên, giãy nảy như con trùng bơi trong nước.
Thay vì trả lời tôi, hắn đè đầu tôi xuống, tay kéo mông tôi lên. "Thằng này cùi rồi há gì sợ lở. Hù hả !", hắn rít lên, ho sù sụ.
Tôi thầm hỏi, mình xui xẻo gặp nhằm thằng điên rồi, phải cẩn thận thôi để giữ tánh mạng. Bây giờ tốt hơn hết là chìu theo mọi ý muốn của hắn. Tôi nằm im.
Chơi một lúc thấy thỏa, đoạn hắn dùng chân kẹp chân tôi lại, và sút đôi giày thể thao vào chân tôi, hét lên. "DẠN CHÂN RA COI!".
Tôi lia mắt căm căm nhìn hắn không chịu làm theo.
Một chân chặn, một chân quẹt, hắn vét đôi chân tôi ra hai bên như để trừng phạt sự cứng đầu của tôi, la : "CỨNG ĐẦU HẢ !"
Sau lời nói đó, thình lình, một vật xăm vào mông đít tôi, rê rê kéo lên, vật đó dày và cứng. Tôi cảm giác nó rướn sâu vào cửa mình tôi, nong chẹt tôi ra làm hai. Ê ẩm.
"TRỜI .... ĐAU!", tôi bấm môi.
"Nín không!", hắn thì thào hăm dọa, "Lát nữa sẽ hết". Rồi thì tôi chỉ biết im, mặc cho hắn "phập" vào mình tôi, cười gian giảo ở bên tai, nói ; "Mông gái mới lớn ... có khác!".
Tôi như điên lên, định chửi hắn "Đồ khốn nạn", nhưng sự sợ hãi làm tôi câm nín.
"Sao im re vậy. Phản ứng chút coi !", hắn bỗng nói đoạn thúc mạnh vào đùi tôi.
Tôi đanh mặt lại chịu đựng. "Nứng không ?", hắn hào hển, đánh vô mặt tôi.
"Dạ!", tôi đáp, vừa thút thít. Lưng cảm thấy đau rát.
"Dạ gì ?", hắn hỏi tiếp, rồi đánh.
Tôi đáp: "Dạ ... dạ ... nứng!".
"Phải dzậy chứ. Biết mày nứng mà !", hắn nện xuống liên hồi. Trong thoáng chốc, tôi gần như quên cả hắn là ai. Một cái gì đó làm tê cóng hai đầu gối, máu chảy rần chung quanh vùng xương chậu.

Tiếp theo, hắn luông tay, chụp vào đầu vú tôi, cum mạnh 5 đầu ngón tay. Hết nhíu, rồi bấm như thể làm vậy sướng cho hắn lắm.

Tôi mếu như con cún con, vừa đau, vừa tê, kêu lên ăng ẳng, nằm ệch ra cho hắn hiếp một cách man rợ hơn cả 5 phút.
Rồi với một rên thật lớn, khàn đục, hắn phóng tinh ào ạt vào cửa mình tôi. Tôi cảm giác một dòng nóng phun tràn xuống gò đít, ấm tận đáy tử cung. Song, một cảm giác khác rát buốt bắt đầu kéo đến. Sự sỉ nhục bỗng dâng chiếm tâm hồn. Nước mắt tôi lưng tròng hai bên má.

Còn biết gì hơn, khi hai tay bị trói quắp chẳng làm được gì.
"Làm ơn. Thả tôi đi !", tôi nài nỉ.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi ngồi bật dậy, lấy quần lót tôi lau chùi chỗ nhơ nhớp cho tôi. Thật không còn gì nhục nhả cho bằng. Tôi bỗng òa ra khóc.
"Tại sao khóc ? Mít ướt vừa thôi", hắn nẹt lớn, ngồi xuống cạnh tôi, và kéo tôi cạnh đùi hắn.
Tôi đá loạn xạ chống cự.
Bị đá đau, hắn tán cho tôi thêm mấy cái vào mặt, đe dọa: "Muốn chết hả !". Đoạn, đẩy tôi sấp lại, hắn xạch một ngón tay vào âm đạo, tiếp theo một ngón nữa cho tới khi đầy ắp, rồi hắn làm động tác xăm xoi.
Đau quá, tôi rên hư hứ. Quay lại nhìn hắn có vẻ van xin.
"Đáng cho mày mà," hắn ôn tồn như không có chuyện gì, nói. "Đồ đĩ ngựa, tao để ý mày từ lâu rồi, Ánh ! Mày cũng đâu có vừa gì. Bao nhiêu thằng chơi mày rồi. Hả ... HẢ !". Hắn bỗng hét to như thằng điên.
Tôi nhíu mắt, riu ríu nhìn hắn.
Hắn nói: "Hôm qua tại khách sạn Khải Hoàn, mày với thằng Khang. Tuần trước ở nhà trọ Đông Sơn, mày với thằng Thắng. Tháng trước thì thằng Lục. Rồi thằng Quang, thằng Mục ..."
Theo như hắn kể, tôi biết hắn theo dõi tôi đã lâu. Hắn cũng thích tôi ư ? Thoáng nghĩ làm tôi hồi hộp và run. Hay hắn là một thằng bịnh hoạn nào biết không bao giờ có cơ hội với tôi nên ra tay hãm hiếp. Trời ơi, con Hằng nói mình "Hồng nhan bạc phận" nghĩ lại cũng không phải vô lý.

Chưa kịp giải thích những gì hắn tra hỏi, tôi đã thấy hắn rút tay ra khỏi âm đạo, nhưng lại chồm lên, thế vào cái dương vật phục sức vô trong mình tôi. Hắn hãm tôi từ tư thế "chó", một tư thế mà anh Khang hay thích, nhưng bây giờ còn gì sỉ nhục hơn nữa vì hắn không phải kẻ tôi yêu.

"Hết biết trả lời rồi sao", hắn nói và dập mạnh vào mông tôi, tay thì nắm lấy tóc, mặc cho tôi rên khư khử. "SAO, SAO ! Thấy có khá hơn thằng Thắng không".
Mỗi cái "sao" của hắn là một động tác phập xuống. Tôi đánh "hứ" lên một tiếng.
Được một lát, hắn kéo ra. Tôi có dịp nghỉ ngơi một tí. Nhưng không bao lâu, hắn lại ngồi trước mặt tôi, đánh bạt tay vào mặt tôi, bắt mở miệng ra.
Tôi sợ quá, tưởng rằng hắn sẽ phóng tinh vô, như có lần Mục bảo tôi làm thử, tôi sợ dơ nên từ chối. Còn bây giờ, sao từ chối hắn được. Từ chối chỉ có con đường chết. Hắn chỉ muốn tôi làm cho hắn sướng. Phải ráng chìu hắn thôi!
Thằng khốn, tôi thầm chửi hắn. Nhưng còn biết làm theo trong khi hắn vò vò cặp nhũ hoa tôi có vẻ thích thú.
"Xích xuống dưới một chút", hắn bỗng ban lệnh.
"Hô ... ng Hông đượ ....c", tôi nghẹn hơi do ngậm phải của nợ hắn.
"Cái gì ? Mày sợ dơ à ! Sợ dơ sao chơi bao nhiêu thằng rồi không sợ. Không chừng dính mẹ bịnh Sida rồi ... Còn bà đặt chọn cá kén canh !", hắn hẹt.
Rút dương vật hắn ra khỏi miệng, tôi đáp: "Xin lỗi anh ... anh làm ơn đừng bắt tôi làm chuyện đó. Tôi chưa bao giờ ..."
Thình lình, hắn quơ lấy đống quần áo, móc ra một cây dao, kề ngay vào cổ tôi, gằn giọng: "Làm hay không ?".
Tôi không đáp, chỉ cúi đầu.
Hắn lẳng lặng đưa dương vật tới trước miệng tôi. Tôi nắm lấy và bấm bụng làm đại. Một mùi nồng nồng, xin xỉn tọng vào khứu giác tôi, thật tỡm lợm.
"Xích xuống dưới một chút", hắn hăm he. Tôi làm theo. Rồi hắn bảo, "Xích xuống nữa", tôi cũng phải làm theo, cho tới khi cả mặt tôi úp dưới đít hắn.
Thiệt là kinh khiếp mà ! Tôi khóc thúc thít, gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi! Sao con khổ vậy" ở trong đầu.

Cuối cùng, hắn cũng rời khỏi mặt tôi, thỏa mãn, khi tinh khí đã dính đầy mặt tôi.

Nằm đó, tôi thấy tứ chi rệu rạ, hơi thở dồn dập do thiếu oxy. Nhưng tôi không màng tới, chỉ ráng làm sao chùi sạch cái nhớp nhúa kia đi.

Lúc đó bỗng có tiếng bước chân, một bóng đàn ông từ xa đi tới. Tên hiếp dâm đang mặc lại quần áo, bỗng phóng qua đè lên cổ tôi, hăm dọa: "Nằm im. Nếu nói một tiếng là ... SUỴT!", rồi im. Khỏi đoán hắn muốn hăm là hiếp và giết tôi.
"Chưa về sao ?", người đàn ông từ xa bước tới ra, y như một lão già, ăn mặc nghèo nàn, hỏi hắn. "Chưa, hẹn hò chút thôi", tên hiếp dâm đáp. Lão già thoáng nhìn qua, thấy tay tôi bị trói, mình trần trụi, và mặt nhợt nhạt, bèn hỏi: "Hẹn hò gì lạ vậy ?". "Không, giỡn hớt chút thôi. Không gì hết, phải không em ?", tên hiếp dâm vờ thân mật, rồi len lét nhéo tôi một cái đau đớn, gằn giọng: "PHẢI KHÔNG EM!".

Đau quá, tôi cố gượng cười và khẻ gật. Lão già nhìn nhìn, có vẻ không tin.
Thấy lão già chưa chịu bỏ đi, biết đã lộ, tên hiếp dâm sợ bị lão tố giác, liền điều đình : "Nếu ông không ngại thì ... ăn chia nhen".
"Ăn chia' là sao", lão già do dự hỏi.
"Là tôi chia ông phần ... này", tên hiếp dâm nói và chỉ về phía tôi. Lúc bây giờ, lão già như đứng chết lặng. Không biết lão đang nghĩ gì, nhưng tôi đoán điều không tốt lành sắp xảy ra với tôi.
"Cho tôi ... phần ... không phải nó ... bạn gái ông sao ?", lão ấp úng hỏi.
"Nếu là phải tôi cần gì sợ ... sợ ông. Vậy lấy không ?", tên hiếp dâm đáp. Hình như trong lòng mong lão nhận điều kiện cho sớm, để hắn khỏi bị tố giác. Lúc ấy, tôi ngước lên nhìn lão chờ đợi. Mong lão không nhận lời. Nhưng chỉ thấy lão không dám vào mắt tôi, như định bụng sẽ làm điều gì đó xằn bậy.

Lão lại lượt qua thân thể trần truồng của tôi. Cặp mắt lão có vẻ trơ trẽn, bần tiện, tỏ vẻ thèm thuồng làm sao. Bước tới gần tôi hơn, lão hết nhìn tên hiếp dâm dò xét, rồi nhìn tôi xem phản ứng.

Tôi trương cặp mắt, nửa như van xin, nửa như cảnh cáo lão, "Nếu dám đụng vào người tôi ... không tha". Nhưng rõ ràng là vô dụng, lão đã ngồi xuống, đưa bàn tay dơ dáy sờ vào ngực tôi.

Tôi thét to, nạt vô mắt lão, "DANG RA", liền bị tên hiếp dâm tán một bộp tay, đau điếng.

Chưa kịp la thêm tiếng nào đã bị nhét miếng quần lót vào miệng. Tôi chỉ còn biết ú ớ, để mặc cho gã ăn xin bóp nhẹ, rồi mạnh dần, trước bằng một tay, sau dùng cả hai.

Tôi thấy thật tủi nhục. Không ngờ một lão già đê tiện nào lại dám sỉ nhục tôi như thế. Tôi muốn thét lên. Nhưng miệng cứ câm lại, đắng chát của cuống họng.

Rồi thì, chân tôi bị kéo duỗi. Những bàn tay nhám nhúa, hôi tanh mơn trớn khắp thân thể. Trây rồi trét, nhầy nhụa, hành hạ tôi như một con búp bê nô lệ.

Không đầy năm phút sau, lão già đã hòa hợp với tên hiếp dâm như thể hai người bạn chí cốt. Một người kềm, một người làm. Nhịp nhàng.

Tôi như một miếng thịt nguội nằm giữa hai lớp bánh mì, bị kẹp chặt. Lão già thình lình tuột quần xuống. Nói là quần, nhưng giống như một miếng giẻ rách quấn ngang bụng. Trước mặt tôi, một khối thịt đung đưa, chắc hẳn dơ bẩn lắm vì mùi hôi từ mình gã bốc lên, làm tôi lợm cả giọng, kêu ú ớ không ngớt.

Thay vì dùng tay bịt tiếng kêu của tôi, lão thực bạo lực trẹt cái khối thịt ấy vào người tôi, trong khi tên hiếp dâm kềm hai chân tôi xuống.

Tôi chợt im bặt, gồng người chịu đựng những cái thúc gần như không còn mạnh hơn được nữa. Tôi đoán rằng, chắc gã đã thiếu đàn bà khá lâu rồi nên hành vi của gã có vẻ như một con thú. Một con thú chỉ biết làm chuyện súc sinh, phóng tinh vào người đàn bà bị hãm hiếp.

Chỉ một thoáng thôi, lão đã thống khoái, rên lên hư hử, toàn thân co giựt như đang lên cơn kinh phong. Tôi cảm giác toàn bộ cái nhơ nhuốc, hôi tanh từ người gã phóng vào người tôi, tràn ra cửa âm đạo, và trôi xuống tới bẹn.
Khiếp quá ! Tôi lịm xuống khi lão thu cái đùm nhăn nhúm về, và nhìn lão vội vàng quấn lại miếng giẻ rách ngang hông.
Đang lả người, chưa kịp nghỉ ngơi, tội lại thấy cửa mình nong chặt. Tên hiếp dâm đang bồi thêm từ phía sau. Rồi sau đó như không còn cảm giác nữa, chỉ nhớ rằng mình nằm đó như khúc cây, một giống thực vật nào, còn hắn là một động vật đang thời kỳ động cỡn. Rồi tôi cũng không còn nhớ hắn có phóng tinh thêm vào người tôi, hay chỉ chơi thêm cho "đỡ phí", chỉ khi tỉnh tỉnh lại, thấy hắn đang mặc lại áo quần. Lão già đã biến mất từ lúc nào.

"Nếu nói cho ai biết, coi chừng đó...", hắn nhìn tôi đe dọa. "Mày sống ở đâu, tao biết". Hắn lôi và kéo tôi vào thân cây gần đó, trói tôi trần truồng vào gốc. Sau đó, hắn dùng dao mang theo, khắc trên thân cây, phía đầu tôi chữ "Hạ tiện", rồi chập choạng bước khỏi nơi đó, khi sương mù bắt đầu phủ xuống.

Nhìn tướng đi của hắn, tôi bỗng giựt thót cả mình. Cho dù hắn có cố tình sửa lại cách đi đứng, nhưng không dấu được cái bờ vai nghiêng nghiêng. Tôi nhớ lại, hình như giọng nói của hắn cũng có phần quen thuộc, hắn chỉ cố đổi nó cho khác nhưng không dấu được tiếng ho khàn khàn mỗi khi có giờ Sinh vật. Trời ơi, không lẽ là ổng. Thôi chết, chính hắn rồi, đôi mắt của ổng rõ ràng đã tố giác ổng, vì tôi không bao giờ quên được cặp mắt ấy cứ lom lom nhìn tôi sau giờ tan lớp. Thầy Xuân ! Trời ơi, thôi đúng rồi ! Ổng là thầy Xuân. Còn lão già kia trông cũng quen quen, in là bác dọn dẹp phòng lớp. Hèn gì, lão đã nhận ra thầy từ sớm. Thầy cũng nhận ra lão nên mới điều đình với lão chia phần hãm hiếp mình. Thật là khốn kiếp. Thật đau lòng quá! Thầy làm thần tượng em sụp đổ rồi, thầy !

Rồi tôi không còn nhớ gì nữa, cho đến khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trong nhà thương. Mọi người quen đã có mặt, trong đó có Khang, Thắng, và Mục. Có cả tổ trọng án, họ đến thẩm vấn tôi, nhưng không hiểu sao, tôi đã không khai ra thầy Xuân, cũng như lão dọn dẹp phòng lớp. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không khai thầy ra, nhưng mãi vẫn một điều: Tại sao thầy là một người thầy kính yêu lại có thể làm ra chuyện như vậy. Có đôi lần tôi muốn gặp riêng thầy để hỏi lý lẽ, nhưng khi bắt gặp thầy ở hành lang. Thầy cúi gầm mặt khi thấy tôi đến từ xa. Tôi run quá cũng quên hết phải nói gì với thầy, nên lẳng lặng lướt qua.

Cuối năm đó, tôi tốt nghiệp Đại học. Chỉ một lần cố tình bắt tay với thầy trong lúc phát Bằng, để nghiệm chứng vết thẹo cắn ở hai ngón tay, tôi xác nhận thầy là hung thủ của đêm khủng khiếp đó. Rồi từ đó, tôi không bao giờ còn gặp mặt thầy nữa.

Hết

Một Đêm Khủng Khiếp - 4.8 out of 5 based on 38 votes
Truyện nhiều người đọc